Karaoke Vọng cổ: BẾN NHỚ SÔNG THƯƠNG - Dây Đào thấp - Tác giả: Nguyễn Hữu Nghĩa

0 Просмотры
Издатель
BẾN NHỚ SÔNG THƯƠNG - Tác giả: Nguyễn Hữu Nghĩa
Nói lối
Dòng sông này, con nước chảy về đâu
Sao nỗi nhớ thương cứ ngập tràn trong tâm trí
Em đợi chờ anh, đã bao mùa cách trở
Anh ở phương nào, có thấu hiểu lòng em.
Lý Con Sáo
Anh… ra đi
Có biết nơi này em trông
Bao ngày khắc khoải hoài mong
Bến sông cũng nặng âu sầu
Tình ta đã gãy nhịp cầu
Mối duyên đầu còn đâu hỡi anh
Ôi tóc xanh đã pha màu sương
Từng đêm dài lòng em vấn vương
Nơi cố hương, nhớ thương người xưa.
Vọng cổ
1. Thả mắt bâng quơ nhìn cảnh vật xung quanh em thấy lòng trống vắng. Nhắc chuyện chia phôi mà bờ môi mặn đắng, hỡi anh yêu ơi sao lại nỡ… quên… lời… Một tiếng từ ly, là khổ cả cuộc đời. Không có anh bầu trời như tuyết đổ, em biết phải làm gì trong cảnh ngộ trái ngang. Người đã thay lòng nên tình cũng dở dang, để phận hồng nhan em cam chịu lỡ làng. Anh vội phụ phàng cất bước ra đi, ngấn lệ hoen mi em đếm từng giọt nhớ.
2. Hoa đợi chờ ai sao hoa không nở. Em đợi chờ ai mà than thở não nùng. Cơn gió cô đơn, nên gió cũng lạnh lùng. Anh đã quên em, quên luôn lời thề hẹn. Cho mối duyên nghèo không trọn vẹn tiếng yêu đương. Để cho bây giờ bến nhớ sông thương, nơi chốn cố hương em thui thủi một mình. Hỡi người xưa ơi sao anh quá vô tình, quên đi bóng hình mà ai đã từng yêu.
Nói lối
Con nước chiều nay, nhớ ai mà không chảy
Để bến cũ u buồn, con đò nhỏ mãi chơi vơi
Lệ nhớ thương ai, mà lệ cũng ngừng rơi
Hay đôi mắt của em, đã cạn rồi dòng châu lụy.
Văn Thiên Tường
Thôi kể từ… nay
Em cam lòng, quạnh quẽ lẻ loi
Vào ra trông ngóng, sầu chiếc bóng đơn côi
Mối tình đầu giờ đã chia phôi, câu lứa đôi mộng ước cũng tan tành
Đành phải vương mang một nỗi buồn vô tận
Rồi than thân trách phận, giận ai kia sao lại nỡ quên lời
Người cũng từng đã hứa, ngày hai đứa nên duyên
Ta sẽ cùng sống cảnh bình yên, như chim quyên trọn chữ chung tình
Vậy mà giờ đây, bóng mây biền biệt
Thật hư giả thiệt, em biết tin mọi việc như thế nào
Thôi chẳng còn chi, khi chàng đã bôn đào
Bao ngọt ngào, cũng biến thành vị đắng
Cả lòng người, cũng biến trắng thành đen.
Vọng cổ
5. Nhớ lại thuở mới quen anh ngỏ lời khen em dịu dàng đằm thắm. Giống như cô Tấm phúc hậu hiền lương, anh sẽ yêu thương cho đến… muôn… đời… Nào có ngờ đâu, vật đổi sao dời. Lời nói gió bay nên ai đành bội ước, tách bến ngăn dòng rẽ bước sang ngang. Cho phận má hồng em phải vương mang, khóc cảnh ly tan trong bẽ bàng chua xót. Biết tựa vào đâu cho nỗi buồn vơi bớt, cho cõi lòng em được nhẹ nhõm đôi phần.
Lý Son Sắc
Ôi nhớ thương đong đầy, nghe nhói đau tim này
Tình mình hai nơi, còn gì ai ơi
Hoa lá rơi tơi bời, để cho em mất anh trong đời
Người đi mãi vui phương trời, ngày chia ly chỉ em là đau
Bờ mi cớ sao lệ tràn, càng xa nhau em nhớ anh nhiều hơn.
(Về câu 6) Chẳng biết trách ai, em trách hờn cơn gió. Hay trách người ta đã phụ khó tham giàu. Bến xưa, con nước đục màu. Riêng em nghẹn ngào, đứng đợi chờ anh. Người đi, sao dạ cam đành. Để em ở lại, hóa thành tương tư./.
#KaraokeVọngCổ #BếnNhớSôngThương #TácGiảNguyễnHữuNghĩa
Категория
Интересные передачи
Комментариев нет.